Hiển thị các bài đăng có nhãn Sáng Tác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sáng Tác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2024

SÔNG XƯA



SÔNG XƯA


Giòng sông mang nước mắt rừng ra biển

Người đi xa còn nhớ chốn nguồn nguyên

Ta hứa hẹn tuổi thơ ngày du viễn

Một lần về trang trải nợ hồn nhiên

 

Xé trang sách ra chợ đời tập đếm

Giẫm hòa bình lừa lọc gạt chiến tranh

Người lấm lét nhìn người mắt độc nhiễm

Giấc mơ nằm oằn chết buổi xuân xanh

 

Ôi, thương nhớ nín lòng nuôi thân cỗi

Bước già run càng xa ngái đường quê

Mây than kể khóc cánh rừng tróc lõi

Mất con sông đâu giòng chảy đi về

 

Đêm biển vỗ gió lên cồn đấm tội

Trăng hạ tuần ẩn khuyết một giòng thơm

Vùi trong cát ngó hướng rừng tăm tối

Bọt ọc trào sóng nghẹn gọi quê hương

 

                                                              Satrungkim

                                                      Phú Quốc 10/9/2019

 

 

 

NĂM THÁNG ĐÓ


 

NĂM THÁNG ĐÓ

 


Năm tháng đó tiếc gì đưa tay vói

Lũ chim bay xao xác đỉnh mây rừng

Bánh xe nghiến lạnh lùng khuất bụi khói

Con dốc nằm trăn trở thức đêm sương

 

Người chải tóc xuôi miền nào hạnh tưởng

Gió lay chiều nắng ngược có run vai

Khúc sông cong giữ gì khi biển động

Sóng vàng xưa còn khuấy lớp tàn phai

 

Vắng tiếng chim vườn hồn tôi trống trải

Nhìn người đời vứt rác thải mưu mô

Loài rắn độc diễn trò khoe  nhân ái

Trên cành thưa giấc ẩm mốc trái mùa

 

Năm tháng đó lượn lờ trong trí nhớ

Mắt cừu non lóng liếc ánh trời sao

Một nụ môi hé chào nghe vú thở

Trăm năm tôi tim đá cỗi xói cào

 

                                                Satrungkim

                                                            Sg 17/10/2024

 

 

 

 


QUẢNG TRỊ, MỘT THOÁNG GHÉ VỀ

 

  

QUẢNG TRỊ, MỘT THOÁNG GHÉ VỀ

Trưa xe đi qua cầu sông Thạch Hãn

Thấy bọt sóng hè sôi giấc nắng mơ xưa

Nghe  tiếng đùa bơi của thời thơ trẻ

Chạy loanh quanh trong trí nhớ mập mờ

 

Đâu đó mái nhà xưa ẩn hiện

Đâu đó xóm Nhà Thờ lệch nghiêng

Đâu đó ngôi trường ghi kỉ niệm

Đâu đó con đường trăng hồn nhiên

Đâu đó…

 

Vang tiếng súng ngược gió Lào hung hiểm

Đuổi ta đi trên những nẻo chòng chành

Em cô phụ đành ôm hồn Ái Tử

Trải khăn tang gói thân xác cổ thành

 

Ta từ đó lệch ngày sinh tháng đẻ

Bởi như em lệch xóa tuổi tên mình

Cuống rún trong tay đất vo hình hài quỷ

Buổi sinh thì có giữ chút niềm tin ?

 

Đất tiên tổ đã điêu tàn mộ địa

Mạch núi sông còn tinh khiết chảy ngầm

Đời con cháu bao giờ hết long đong

Bao giờ biết quay về nguồn hội tụ ?

 

Mang thân xác cỏi còm về ủ rũ

Đứng ấp a ấp úng dấu lệ cười

Hồn lén lút lưu vong chốn xa xôi

Xin núi Mai sông Lĩnh thứ tha đời (*)

 

Cố hương ơi ! Ơi cố hương ơi !

 

                                         satrungkim

                               QT -Huế, 26-27/7/2023

-----

(*) : tên Mai Lĩnh hình như không còn nữa.

Trước 1975 có Quận Mai Lĩnh ở trung tâm Q.Trị.

 

 

 


VỀ THĂM TRƯỜNG XƯA


 

 

VỀ THĂM TRƯỜNG XƯA

Ta đứng giữa trường xưa buồn muốn khóc

Mạch tim rung hoang hút dãy hành lang

Tưởng thơ ngây rúc vách tường sì sọp

Rớt lời kinh rêu ẩm  lớp nắng vàng

 

Buồn muốn khóc sân trường không thấy Mẹ

Đêm “Salve Regina” mơ màng

Những đứa con nghiệt ngã chia đàn

Ngực phun máu nhức nụ cười pha lệ

 

Thăm lại trường xưa sao ta xa lạ thế

Tảng tầng cao chém xuống tháp chuông gầy

Nghe  phế tích rã mòn qua thế hệ

Tiếng phong cầm níu gió đuổi theo mây

 

Về giữa trường xưa hồn lất lây lất lây…

 

 

                                                     satrungkim

                                                  HUẾ 25/7/2023

 

 

 

 


HUẾ, 50 NĂM VỀ LẠI

                                      

 

 

 

                      HUẾ, 50 NĂM VỀ LẠI


Người ta khen Huế thơ Huế mộng

Huế yêu kiều vì áo tím thủy chung

Giọng ngọt ngào như sóng nước sông Hương

Cũng kiêu kì như cố cung vương giã

 

*****

 

50 năm ta trở về, quái lạ

Bờ eo cong, giòng ngực sóng xô đầy

Nhịp Tràng Tiền ta đếm bước chiều nay

Dường như đã hỏng một lần hò hẹn

 

Người cố giữ tháng ngày xưa vô tận

Trong lớp gạch ẩm mốc rêu phong

Giọng cười đêm ray rứt thuyền rồng

Hồn cung nữ cũng đành lòng chịu tội

 

50 năm ta trở về, bối rối

Thân già nua đã sủi dày đất bụi

Em nương tay chùi gỡ lớp phiêu bồng

Tẩy rửa chút Sài-gòn ta xối nước sông Hương

 

 

                                                         Satrungkim

                                                      Huế, 28/7/2023

 

 

 

 


Thứ Ba, 22 tháng 8, 2023

ngàn năm nữa

 

 

 

NGÀN NĂM NỮA

 


Ngàn năm nữa hồn ruổi rong rong ruổi

Có tìm về gặp lại cốt xương xưa

Tình mang theo lãng quên lần tro bụi

Đất thai sinh lem lấm nắng buồn mưa

 

Trăng ngơ ngẩn rằm quê xa lạ phố

Tay tình trao cũng xa lạ tình tâm

Môi thẩm mỹ ngoa ngôn lời nắng rộ

Mắt kim cương chẳng nhìn thấy bóng mình

 

Tình ở lại, tình ra đi ai nhớ

Thoát xác hồn chưa hết nợ nhân gian

Mùa sông cuộn suối khóc buồn bọt lũ

Biển động lòng đội sóng trắng đưa tang

 

Ngàn năm nữa gió ru hồn nhớ núi

Cát đá vùi quê quán xói lấp thân

Rừng rũ nhánh mây phơi dòn tóc rối

Tay tình xưa ân tưởng níu vai trần

 

Ngàn năm nữa hồn ơi, còn lận đận

Về đất xưa tìm cổ cốt một lần

                                                                     satrungkim

                                            V.Lộc B 03/7/2023

 

 


giọt đời đọng lại

 

 

 

   GIỌT ĐỜI ĐỌNG LẠI

            (riêng tặng Cương móm HT67     

                     Sau gần 50 năm mới gặp lại)

 




Chiều qua bạn đến

Kể chuyện tháng ngày

Rề rà hoài niệm

Quên mình lất lây

 

May ngắn rủi dài

Chông chênh khói thuốc

Đêm mỏng ngày dày

Chông chênh ngọn đuốc

 

Những gì có được

Nứt ngón tay cong

Những gì phía trước

Lơ mơ hao mòn

 

Gió sủi ban-công

Đêm sủi trong lòng

Bia sủi quanh mâm

Khề khà sủi mộng

 

Lều khều lỏng chỏng

Trí tưởng lai rai

Bạn đến vén tay

Lật ướt trang ngày

Giọt đời đọng lại

                                 satrungkim

                                                       saigon 9/2018

 

 


dầm mưa

 

 

 

DẦM MƯA

 


Người đứng dưới mưa không ướt mưa

Khúc Boléro rền rĩ dưới hiên trưa

Âm ẩm gió se góc phố quạnh

Một hình mưa nhòa nhanh trên mái chùa

 

Người ngồi dưới mưa không ướt mưa

Giòng đục trôi dường thấy ta dư thừa

Phải chăng không thấm vào mạch nghẻn

Sợi tóc cong cười cợt dáng già nua

 

Người đi dưới mưa không ướt mưa

Quẹo ngỏ lưa thưa quẹo phố se sua

Ta té, để người đi không té

Mưa không dầm tượng đá cũng mốc chua

                                                                                        Satrungkim        

       Saigon 15/8/22

 

 


lời rêu đá kể

 

 

 

LỜI RÊU ĐÁ KỂ

 


 

Đò xa bãi sông quê còn nằm mộng

Gió thờ ơ ngái ngủ bên bờ

Lăn tăn lờ lững con sóng nhỏ

Vạt trăng non luồn nép luống bắp tơ

 

Ra sông lớn

Thân dầm mình ướt ẩm

Lạ bến bờ nghiêng ngả dây neo cong

Mùi tanh cá ngửi quen tay dao thớt

Ngâm ruộng nong máu thấm hạt đòng đòng

 

Tay từ đó

Lách chèo ra cửa biển

Căng buồm to hiện đại vỗ xa khơi

Tai bịt nghe, mắt tránh nhìn đảo nghiến

Tủi nhân ngư trách kể chuyện nổi trôi

 

Mặt từ đó

Quen cúi mình sỏi cuội

Giữa sông quê, giữa biển mẹ ngàn đời

Mặt trăng ơi, đừng về núp đỉnh núi

Mặt trời ơi, đừng chiếu đảo rạng khơi

 

Chân từ đó

Bỏ biển bước lên bờ

Chào lơ láo với đông người vui phố

Ngước tầng cao rừng núi lở vết thương

Đau cơn mưa đường lội tiếc sông nguồn

(Ngày lội qua sông đời ta xa lạ)

 

Giờ ngồi hát môi phiến đời rêu đá

Giai điệu lên trời cố vẽ một bông hoa

Giỗ mẹ đất xin một lời hối tạ

Mộ quê hương khẽ chạm giọt sương sa

 

                                                                        Satrungkim

                                                                     Saigon 2/9/2022